Nhờ tu luyện Pháp Luân Công may mắn thoát khỏi ung thư vòm họng giai đoạn cuối.

Tôi bị chẩn đoán ung thư vòm họng giai đoạn cuối vào năm 29 tuổi. Lúc ấy các bác sĩ ở bệnh viện tỉnh nhìn tình trạng sức khỏe của tôi và các kết quả xét nghiệm, đã nói rằng quá muộn, không còn hy vọng chữa trị.Thế nhưng sức khỏe của tôi đã bình phục sau khi tu luyện Pháp Luân Công. Có thể tìm hiểu thêm về Pháp Luân Công tại http://bit.ly/2Kl9wfX

Quyết chịu đựng đau đớn bệnh tật để sinh con

Thời gian đầu khi tôi mang thai đứa con thứ ba, tôi cảm thấy rất mệt, kèm với một số triệu chứng như đau đầu, chảy máu mũi, giấc ngủ rối loạn … nhưng lúc đó tôi chỉ nghĩ rằng do ảnh hưởng của việc mang thai, hơn nữa lúc đó tôi đang ở cao nguyên Tây Tạng, có thể là do thay đổi độ cao mà gây nên.

Tibet-claims.jpg
CC BY-SA 3.0, Liên kết

vị trí Tây Tạng

Khi tôi trở về Trung Quốc để sống cùng bố mẹ, tôi bắt đầu xuất hiện tình trạng thường xuyên chảy máu mũi, đồng thời mắt nhìn cũng bị mờ đi, đầu đau từng cơn nghiêm trọng. Tôi lờ mờ nhận thấy bản thân chắc đã mắc bệnh nặng gì đó, tôi đến bệnh viện để kiểm tra. Các bác sĩ nói rằng đang mang thai thì không thể tiến hành các biện pháp chụp chẩn đoán hình ảnh và xét nghiệm khác. Nếu muốn khám chữa bệnh tôi phải bỏ đứa con trong bụng. Tôi đã không đồng ý, tôi muốn sinh đứa con này ra.

People's Republic of China (orthographic projection).svg
Bởi Ssolbergj (talk) – Own work This W3C-unspecified vector image was created with Inkscape. Aquarius.geomar.de The map has been created with the Generic Mapping Tools: http://gmt.soest.hawaii.edu/ using one or more of these public-domain datasets for the relief: ETOPO2 (topography/bathymetry): http://www.ngdc.noaa.gov/mgg/global/global.html GLOBE (topography): http://www.ngdc.noaa.gov/mgg/topo/gltiles.html SRTM (topography): http://www2.jpl.nasa.gov/srtm/ বাংলা | English | Français | Italiano | 日本語 | Македонски | +/− Bạn có quyền sao chép, sử dụng và/hoặc sửa đổi Tài liệu này theo những điều khoản được quy định trong Giấy phép Tài liệu Tự do GNU, phiên bản 1.2 hoặc các phiên bản mới hơn được Quỹ Phần mềm Tự do quy định; ngoại trừ những phần không được sửa đổi, bìa trước và bìa sau. Bạn có thể xem giấy phép nói trên ở phần “Giấy phép Tài liệu Tự do GNU”., CC BY-SA 4.0, Liên kết

Trung Quốc

Việc giữ lại đứa con mang lại nhiều đau đớn cho cả hai mẹ con tôi. Sức khỏe của tôi ngày càng tệ. Tôi bắt đầu nôn ra mật xanh, mũi không ngừng đổ máu, đầu đau đớn kịch liệt, trong bụng đứa trẻ không ngừng gây sức ép. Đôi lúc đầu đau quá chịu không được tôi phải dùng tay đánh vào đầu, hận không thể dùng đầu đập vào tường. Đêm đến, vừa đau đầu vừa không ngủ được tôi phải quỳ bò khắp giường. Sức chịu đựng của tôi đã đạt tới giới hạn, có lúc chịu đựng không nổi, tôi có ý nghĩ muốn chết quách đi. Nhưng nghĩ lại sinh mạng nhỏ bé trong bụng lại không đành lòng.

Cách ngày dự sinh còn một tháng, họng của tôi sưng lên hết mức, không ăn được gì, mắt bên trái hoàn toàn không nhìn thấy gì. Tôi quyết định sinh chủ động vào ngày 17 tháng 10 năm 2007, một bé trai khỏe mạnh được ra đời.

Chồng tôi ngay lập tức đưa tôi đến bệnh viện tỉnh. Tại đây, tôi được chẩn đoán ung thư vòm họng giai đoạn cuối. Mũi và vòm họng của tôi có một khối u rất lớn, không thể phẫu thuật được, chỉ có thể dùng hóa trị – xạ trị, nhằm kéo dài tính mạng được ngày nào hay ngày đó. Tôi biết rằng mình đang trong tình trạng nguy kịch.

Trước khi được may mắn tu luyện Pháp Luân Công: phải sống trong dày vò thống khổ

Sau khi tôi được làm bốn lần hóa trị, 6 lần xạ trị, tuy rằng mắt trái có khôi phục chút ít, thế nhưng vị giác biến mất, tóc rụng hết, mặt, cổ và bả vai như bị nướng cháy, đen thẫm, thật xấu xí. Lại còn không biết mình có thể sống thêm được mấy ngày.

Việc trị liệu cho tôi đã tiêu tốn một số tiền rất lớn, lại không có bảo hiểm chi trả, đối với một gia đình nông thôn sẽ không thể đảm đương nổi nếu cứ tiếp tục điều trị như vậy. Bệnh tật của tôi khiến gia đình khánh kiệt, lại còn bị chính quyền xử phạt vì sinh con thứ 3.

Trong lòng tôi rất thống khổ, trong nhà không còn tiền, bác sĩ cũng đã nói rằng với tình trạng bệnh của tôi, sự sống cũng chỉ có thể kéo dài trong nửa năm, hoặc vài ba năm đã là kỳ tích. Nếu chết đi thì gia đình của tôi, ba mẹ tôi sẽ như thế nào, con thơ của tôi sẽ như thế nào đây? Cho dù sống thì đều khiến cho người cả nhà đều đi theo chịu khổ. Trong thống khổ bất lực, tôi kiên quyết yêu cầu chồng ly hôn, chồng tôi đau khổ bất đắc dĩ đồng ý ly hôn. Sợ tổn thương đến cha mẹ và các con, nên chúng tôi đều giấu việc này.           

Ly hôn xong, tôi không còn lại gì cả, chỉ còn lại một tấm thân người không ra người, quỷ chẳng ra quỷ. Trong lòng đau đớn như bị ai xé, mất hết hy vọng vào tương lai, vào sự sống. Một ngày, đau khổ cùng tuyệt vọng đến đỉnh điểm, tôi quyết định tự tử, chấm dứt cuộc sống thống khổ của mình.

Nhưng rồi bị mẹ tôi phát hiện. Mẹ ôm tôi vừa khóc lóc thê thảm, vừa mắng tôi không có lương tâm. Nhờ vậy, tôi tỉnh táo lại, tôi nghĩ: đúng vậy, còn sống thì không thể chờ chết, cũng không thể khiến cha mẹ thêm đau lòng. Tôi nói với mẹ, tôi muốn mở một cửa tiệm nhỏ để kinh doanh. Mẹ tôi đã gom góp một số tiền cho tôi, tôi còn vay thêm các anh em trong nhà  và bạn bè rồi mở một cửa tiệm ở mặt tiền kinh doanh.

Trong tuyệt cảnh gặp Pháp Luân Công, gặp cơ hội hồi sinh

Tôi vừa phải đối mặt với bệnh tật, vừa phải lo lắng buôn bán, kéo dài được mấy năm. Trong khoảng thời gian đó, từng có một người phụ nữ  xa lạ nói với tôi rằng, tôi có duyên với một vị Phật, nhưng chưa tới thời điểm. Nói xong, người phụ nữ ấy đi mất, sau đó không hề gặp lại nữa.

Tôi nghĩ, thực sự mình có duyên với Phật sao? Thế là tôi đi các chùa miếu để thắp hương, niệm kinh, bái Phật. Nhưng mấy năm trôi qua, chẳng có chuyển biến gì.

Đến năm 2014, cuộc sống của tôi dường như đã đến hồi kết, các triệu chứng bệnh của tôi bộc phát mạnh mẽ trở lại. Toàn thân bên trái gần như tê liệt, máu mũi lại chảy dữ dội, khiến tôi không thể nào nằm xuống được.

Ngay khi tôi đã mất hết mọi hy vọng vào cuộc sống, tôi đã nhận được cuốn sách Chuyển Pháp Luân.

Tôi đọc hết cuốn sách và cuối cùng đã tìm được đáp án cho những câu hỏi trong cuộc đời. Cuốn sách đã cho tôi hiểu mọi nguyên nhân khổ đau, bất hạnh trong cuộc đời này. Tôi bắt đầu học và học thuộc Pháp, chăm chỉ luyện các bài công pháp vào buổi sáng và buổi tối.

Khi mới bắt đầu tu luyện Pháp Luân Công, toàn thân tôi run rẩy. Tôi phải chịu đựng những cơn đau khủng khiếp, và toàn bộ xương của tôi cũng đau nhức. Dường như có vô số con bọ đang bò ra khỏi lỗ chân lông trên mặt tôi. Các lỗ chân tóc trên đỉnh đầu tôi mở ra. Nửa trái cơ thể thì lạnh trong khi bên phải lại nóng. Khi tôi ngồi đả tọa vào ban đêm, nước mắt nước mũi tôi chảy ra rất nhiều. Vào buổi sáng, cổ họng tôi bị tắc bởi những khối mủ lớn, khi khạc ra còn có vảy và mùi thối khó chịu. Nhưng tình trạng này đã chấm dứt sau vài ngày.

Sau hai tháng, một cục máu đen to bằng lòng đỏ trứng gà rơi ra khỏi lỗ mũi trái của tôi. Từ đó tôi không còn bị chảy máu mũi lần nào nữa. Da trên mặt tôi bị nám đen do việc xạ trị trước đây cũng từ từ thay bằng một tầng da non mới, hồng hào mịn màng.

Sức khỏe của tôi tiếp tục cải thiện, cân nặng tăng thêm 5 đến 6kg trong một vài tháng tiếp theo.

Chiểu theo các nguyên lý của Đại Pháp vào cuộc sống

Sư phụ Lý Hồng Chí dạy tôi làm một người tốt, và tôi muốn thay đổi toàn diện. Sư phụ đã giảng rằng người chân tu không có bệnh. Sau khi đọc điều đó, tôi tin rằng bệnh tật của mình đã không còn nữa.

Tôi bắt đầu trở thành một người tốt và tuân theo nguyên lý Chân – Thiện – Nhẫn của Đại Pháp trong những việc tôi làm, bao gồm cả việc kinh doanh.

Tôi sửa sang lại cửa hàng, và việc kinh doanh cũng bắt đầu khởi sắc hơn. Khi khách hàng quay trở lại trả những món đồ họ không thích, tôi nói với họ: “Tôi sẽ trả lại tiền nếu bạn không tìm được món đồ vừa ý.” Khách hàng rất hài lòng và nói sau này họ sẽ nhất định lại đến cửa hàng của tôi để mua hàng.

Tôi nói với các khách hàng rằng tôi là người tu luyện Pháp Luân Công, và Sư phụ dạy người tu luyện phải theo pháp lý “Chân – Thiện – Nhẫn”. Cho nên trong cuộc sống tôi cũng hành xử theo tiêu chuẩn đó, làm gì cũng phải biết nghĩ đến người khác trước, phải lấy thiện đối đãi với người. Thỉnh thoảng có đứa trẻ cùng bố mẹ đi vào cửa hàng và làm bẩn sàn nhà, tôi ngay lập tức lau sạch mà không phàn nàn gì, vì tôi nhớ rằng các học viên cần đối xử tốt với mọi người. Vì tôi có những thay đổi tích cực về tâm tính, khách hàng không những quay lại mà còn mang đến cho tôi những khách hàng mới.

Sức khỏe của tôi càng ngày càng tốt, việc buôn bán cũng càng ngày càng phát triển, tôi đã trả hết những nợ nần vay mượn trước đây, lại còn có thể để dành được một khoản không nhỏ.

Tôi thường xuyên trở về thăm con cái và cha mẹ chồng cũ của tôi trước đây, thấy cuộc sống của họ không dễ dàng, tôi cũng đã tận lực giúp đỡ, lại giảng chân tướng cho họ. Đồng thời tặng cho họ một cái đài để nghe bài giảng của Sư Phụ trong Pháp Luân Công. Trong lòng tôi thực sự đã buông xuống những oán trách đối với họ khi tôi bị bệnh mà họ không một lời hỏi han.

Bằng cách tuân theo các nguyên lý của Pháp Luân Công, tôi đã khỏi bệnh ung thư giai đoạn cuối và cuộc sống cũng đã hoàn toàn cải biến.

Với những gì mà tự bản thân tôi đã trải qua, tôi muốn chia sẻ những trải nghiệm này với mọi người, muốn nói với mọi người rằng: “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo!”. Dùng chính những trải nghiệm của mình để nói rằng, khi tu luyện Pháp Luân Công, bản thân tôi đã được lợi ích rất to lớn. Không thể nào dùng lời để miêu tả được, chỉ có những người chân chính tu luyện mới có thể thể ngộ được sự thần kỳ cùng vĩ đại của Đại Pháp. Tôi may mắn, hữu duyên mới có thể được Đại Pháp ban ân. Nhưng còn rất nhiều người bên ngoài kia chẳng hay biết gì về Pháp Luân Công, cần phải đem chân tướng này nói rõ cho họ, để họ cũng may mắn mà có cơ hội đến với Đại Pháp như tôi, được như vậy thì tốt biết bao.

Cuối cùng, tôi muốn nói rằng: “Cảm ơn Sư Phụ! Nếu không có sự từ bi cứu độ của Người, sẽ không có con ngày hôm nay.”